TRANG ĐẦU » CHỮ NGHĨA-VĂN HỌC-SÁNG TẠO

thơ lưu nguyễn đạt: HOA PHI HOA

 

HOA PHI HOA

hoa phi hoa gió chiều buông phấn
bạc cánh rừng bóng khép ái ân
nụ vương rêu vắng buồn hoang tụ
áo mỏng hương hồn thoáng ánh thân

mưa không mưa dòng khuya ngây lả
phơn phớt hồng môi nắng vực xa
cố nhân dấu ấn tay khuyên nhạc
tơ lụa năm xưa héo phận hoa

tình say tình chữ nghiêng tâm khảm
tóc kết mây núi biếc ngả xuân
em đi để lại mùi hương cũ
đất nước hao gầy dạ khúc ngân

Lưu Nguyễn Đạt

Đất Trinh, Mùng 3 Tết Quý Tỵ

www.vietthuc.org

4 Comments »

  • nguyen tri thanh says:

    Đạt thân,

    Cảm ơn Đạt.
    Tứ thơ chải chuốt, ý thơ phong phú.

    Nguyễn TríThành

  • HNguyen Tue says:

    Kính anh Lưu Nguyễn Đạt.
    Cám ơn anh đã gởi một bài thơ hay.
    Tôi thích nhất 4 câu cuối cùng:

    tình say tình chữ nghiêng tâm khảm
    tóc kết mây núi biếc ngả xuân
    em đi để lại mùi hương cũ
    đất nước hao gầy dạ khúc ngân

    Kính chúc anh vui khỏe.
    HNT

  • Anh Le says:

    Bác ơi,…Bác thuộc tướng Râu hùm …Hàm én ..Mày ngài…Quan Võ …Mà lại làm thơ hay quá…!!!!!!!!

    Anh Le

  • ChânPhương says:

    Quả là ngọt ngào những tứ thơ mượt mà đến từ “miền đất Trinh Nguyên” của những ngày đầu Xuân Quý Tỵ qua bàn tay của nhà thơ Lưu Nguyễn Đạt:

    Hoa phi hoa …
    Mưa không mưa …
    Tình say tình …

    Em đi để lại mùi hương cũ
    Đất nước hao gầy dạ khúc ngân

    Bài thơ không chỉ họa lại ý và tứ của một bài từ nổi tiếng của Bạch Cư Dị. Nó còn thể hiện được quan điểm “nghệ thuật vị nhân sinh” của một “thứ sử thi” đầy lòng nhân ái đời nhà Đường. Vì thế, sẽ là thiếu sót rất lớn nếu không đem nguyên tác bài từ của Bạch Cư Dị về đây để cùng được thưởng thức:

    花非花

    花非花霧非霧
    夜半來天明去
    來如春夢幾多時
    去似朝雲無覓處

    Hoa phi hoa

    Hoa phi hoa vụ phi vụ
    Dạ bán lai thiên minh khứ
    Lai như Xuân mộng kỷ đa thời
    Khứ tự triêu vân vô mịch xứ

    Trong số rất nhiều học giả đi trước đã từng dịch bài từ “Hoa phi Hoa” của Bạch Cư Dị này, người đọc thích nhất các bản của dịch giả Liêu Quốc Nhĩ và Quỳnh Chi vì nét mềm mại và tự nhiên của chúng:

    Chẳng phải là hoa, chẳng phải sương
    Nửa khuya em đến, sáng em về
    Đến như giấc mộng xuân không đợi
    Đi tựa mây trời không định nơi
    LIÊU QUỐC NHĨ dịch thơ.

    Là hoa mà chẳng phải hoa
    Phải sương lan nhẹ âm ba mơ hồ ?
    Chợt về nửa giấc tương tư
    Rồi như mây sáng viễn du cuối trời
    QUỲNH CHI dịch thơ.

    Tất nhiên, người đọc cũng không tránh khỏi chút tham vọng cố gắng lột được cả ý lẫn nghĩa của bài từ xưa:

    Có chăng hoa, phải chăng sương?
    Hôm đến mai đi gót hường thụy dung
    Đến như gối mộng tao phùng
    Mơ tan tỉnh giấc muôn trùng tìm nhau.
    (Bản dịch của Chân Phương)

Binh Luận

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

Please use the unicode font.