TRANG ĐẦU » CHỮ NGHĨA-VĂN HỌC-SÁNG TẠO, TÀI LIỆU ĐẶC BIỆT

lưu nguyễn đạt: NHƯ HOA – thi tập 3 [2005]

THƠ LƯU NGUYỄN ĐẠT
NHƯ HOA – thi tập 3
2005

60.

TRĂNG TRẮNG

đêm trăng trắng ngủ hồn hoài thức
vực ẩn say hoa tím ngất ngây
ngẩn với mây hồng cài tóc vậy
thơm tho dòng tối bóng tình lây

mưa hoang dào dạt lòng sông ngập
hà dạ phương đông vẫn thạch trôi
trời đất nối dài lời vắng vợi
chỉ còn không tưởng như mơ môi

chỉ còn màu mắt hoa vơi đọng
hương buốt tần ngần giấc viễn du
hạt sỏi giữa đường tìm kiếm tụ
núi cao vun vút cuối rừng thu

núi cao như thể hoàng hôn lạc
trăm hướng vạn chiều cách cố hương
ngoảnh mặt vẫn còn bờ vất vưởng
có người ngồi tụ góc tàn sương

61.

NƯỚC THẲNG
NGƯỜI NGHIÊNG  

nước thẳng người nghiêng thành quách đổ
con đường tiền định dấu chân khô
xác thân tầm gửi tay em mở
giọt đọng linh hồn vơi giấc mơ

nước mặn muối đông môi nứt lở
tim xanh vừa chớm úa hư vô
bài thơ nghẹn nấc tan âm mộ
cát bụi bàng hoàng cơn gió trơ

nước mắt thay lời trăng trối nợ
tình thiêng nặng bước chốn vu vơ
môi hồng sao buốt lần hôn trợ
tạm biệt vòng ôm đau đớn quơ

nước ngả theo bờ hoa nở rộ
thủy triều sóng tụ bóng san hô
tâm thương vời vợi như mưa đợ
một kiếp tang bồng cước trắng tơ

62.
 
MÊ LỘ

có lúc thân trầm gần vắng lạ
bỗng dưng quay bước bỏ về xa
trăm năm một nẻo đường buông thả
mê lộ ngần vơi như thoáng qua

nắm gió chiều tan vào trắng hạ
hoa trời vừa toả giấc hoàng sa
giang sơn khép cửa vầng trăng ngả
im lặng nghe hồn suối dạ ca

có những hoàng hôn lìa tất tả
thẫn thờ tình nghĩa héo như hoa
đất cằn vất vưởng nam hàn đoạ
bức tử sông hồ vách khảm kha

ngần ấy không gian từng bước lả
giã từ cánh vạc nối bao la
từ nay chép sử trên mây hoạ
chữ nghĩa đổi màu sắc dụ ngoa

63.

LÃNH NẠN
CUỘC ĐỜI

ta lãnh nạn cuộc đời
khi quê hương tăm tối
khi trùng dương chờ đợi
cơn gió cạn kiệt hơi

ta lánh nạn một thời
khi quê hương vong vợi
sa mạc ngay đất người
cây cối cũng tàn vơi

ta về lại cuộc đời
cho quê hương thắng lợi
cho ngàn trùng sắc khởi
để lòng nối tinh khôi

ta gặp lại cuộc đời
trên đất người vời vợi
kết sinh toàn sức mới
để nhựa sống lên môi

ta hẹn lại với người
dù bao lâu chờ đợi

64.

MUÔN TRÙNG

phiên phiến cuộc đời năm sáu cụm
cỏ mây phiêu bạt ghé muôn trùng
thơm tho áo vải hoàng hôn nhuộm
gió lộng trần gian tình nghĩa chung

loáng thoáng một hồi đời vắng vợi
đá mòn nước chảy rễ nhân đôi
đất thiêng thấm đọng hạt mưa lịm
tiếng thở hồng hà cuối vận môi

phảng phất đâu đây lời khấn nguyện
lòng thành ngọn đuốc đốt tâm thiêng
khắc sâu dấu ấn thân dòng hạ
cầu bắc xuyên nam thắp đạo nguyên

phấn khởi nắng trời lồng ánh lạ
tưng bừng thăm hỏi chốn hương xa
tình duyên trăm ngả miền hoang dã
ta nắm tay người vẫn thiết tha

65.

ĐẤT NGƯỜI

đất người đá mọc trong lòng
nước khô đáy vực con sông héo nguồn
hà trăng suối bạc tâm thường
dòng vui chưa lặng tình buồn chưa phai

nay mai gió thoả cánh dài
vút cao biển rộng đoái hoài rừng thiêng
tóc em buông thả nỗi niềm
ghé môi ngọt nhụy hoá miền thênh thang

áo xanh hé mở bàng hoàng
da trời mát lịm viễn hoang sóng trào
rong rêu thiền tụ khát khao
sỏi ngàn âm hưởng lao xao vọng truyền

tay nâng chén ngọc bích huyền
trà đêm thăm hỏi giấc tuyền vị tha
trùng dương nối đảo hoàng sa
cõi bờ tản mạn lân la đón chào

66.

LỆ ĐẸP

khi bóng chữ nhuộm màu diễm liệu
phơi tình canh cánh nối thân yêu
tôi về rừng cũ tìm trăng mật
dấu ấn hoàng hôn thấm ánh siêu

như ý ngọn nguồn từ vực tối
nét huyền minh phấn phủ viền môi
hương say thơm toả trần gian vợi
một thoáng tần ngần một kiếp vơi

kìa bóng lặng yên mời biển cả
nâng niu giọt nước mặn hồn sa
tâm sâu vực biếc miền cát lả
chỉ gót chân hồng mới vãng qua

nay hạ trắng môi em ửng chín
thơm tho vầng lệ đẹp nguyên hình
buồng không bỏ ngỏ lời vô định
bản ngã muôn trùng tiếng vọng kinh

67.

CHẤM MẤY

cỏ mọc chấm mây rối tóc trời
vấn thân cát bụi bích huyền rơi
quê hương ta đó từng mong đợi
một kiếp hai mùa mưa nắng thôi

tình tứ nụ hôn khép nửa lời
chi lan bạn quý thảo vần môi
hẹn tuần trăng mật sao vời vợi
lá đổ lưng đồi ta ngắm chơi

cỏ mọc chân mây vẫn ngóng mời
sáng nay tỉnh dậy nước sông vơi
tay em buông thả hồn vong cội
nặng trĩu tấm lòng nước tản trôi

68.
 
MƯA VẪN NẮNG

có những lúc trời mưa vẫn nắng
biển maya mễ quốc mây hoang
gió trong tóc toả cuồng rong lạc
nụ thắm môi yêu hạt cát tan

cũng một thời hoàng hôn cực sáng
thiên đường ẩn mật mặt trời loang
khát khao thăm hỏi tình sương đọng
em ngủ giấc hồng đá vãn van

có những lúc trời mưa xoã trắng
hồn ta ngào nghẹn cuối vầng trăng
giọt không mầu nhiệm như huyền hoặc
đất nước ân tình mãi mãi chăng

[playa del carmen, mexico
19 July 2006]

69.

ẢI NHỤC

dồn bước hoạ minh hướng tự do
cửa đày ải nhục khép hư vô
tay lìa chân lạc đường thăm thẳm
mưa nắng cuối triều ướt cố đô

thân thấm nước hay lòng uẩn nghẹn
bến còn xa ngọn sóng lênh đênh
bức tường chia cách trần gian cạnh
ánh sáng đại dương tắt giữa ghềnh

thời chính nghĩa hoàng hôn vẫn hẹn
giữa quê hương màu sắc lên đèn
vòng hoa nối gió người thân đợi
cùng chí thái bình tương kết thêm

70.
 
EM NGỦ
THÂM TRẦM

nợ nước chưa xong lại nợ nhà

nợ người thân thuộc nợ đời qua
nợ vay muôn ngả lòng quay quặn
em ngủ thâm trầm ta xót xa

trả hết điêu linh trả tận nguồn
trả thêm biên giới trả trời luôn
ta xin giữ lại hình em mãi
để tối em về trong mắt thương

để có em về như nước tuôn
tràn đầy nhựa sống đất khô buồn
hạt thơm gió đọng trên môi mẹ
đánh thức tâm hồn lay ánh vương

71.
 
TRANH TRỜI

tranh trời tôi vẽ ngoài trời

giũa nơi gió bụi nửa vời mây qua
vẽ rồi lại để bóng nhoà
thành hơi thủy mặc kết hoa cuối vòng

tranh trời tôi vẽ chưa xong
đành thân gửi sóng đành vong quốc màu
nét son hay cả khối sầu
thấm gan trút lửa đốt cầu xoá ngang

vẽ rồi lại thấy bàng hoàng
thấy hồn trơ trọi vắng hoang phẩm tuyền
nét say tung ánh trăng nguyên
hoặc lìa vực thẳm nối huyền vào tâm

tranh trời tôi vẽ một lần
vừa vơi cạn mực đã tần ngần xa
nay không còn nhớ dạ hà
thời gian bỏ ngỏ thoáng sa cánh chiều

72.

THỨC TRỌN
MỘT ĐỜI

yêu em thức trọn một đời
giũa năm tháng lặng vợi vời trôi xa
lên non xuống biển hoang là
vực sâu bóng đọng hồng hà thân không

yêu em thấm thía ngàn mong
mảnh hồn kết sóng lòng sông hoá nhàu
trăm năm chỉ buộc chưa lâu
một cơn gió thoảng qua cầu viễn biên

yêu em lá nõn rừng thiêng
hoa miền tầm gửi nên nghiêng cánh nàng
bướm bay về cõi huy hoàng
ấm tâm khát vọng tình trần buông tha

yêu em từng giấc thiết tha
mộng còn say đọng phôi pha ánh huyền
ta về gói ghém nhân duyên
đem vào nguyệt thực thâm uyên tang trời

73.
 
VIỄN DUYÊN

cả một đời dấn thân tự nguyện
chiều về nợ nước vẫn triền miên
tay buông không khép vòng danh lụy
nhưng mãi thảo truyền ước thắm nguyên

như có một lần nắng mới xuyên
áo thơm em mặc vấn hoa tuyền
dòng khuya dù cách bờ thân thể
vẫn ánh huyền siêu giấc viễn duyên

74.

SAO VỠ

duyên nợ thiên thu rừng hoá thạch
cát vàng thấm bụi cuối hồn mây
ngón tay em rải sầu xuyên nhạc
có lúc như sao vỡ đó đây

có lúc như trời đất vắng ngây
âm thanh của gió cũng tan đầy
lòng khuya đáy vực xa như cội
chỉ nhớ hoàng hôn ấm nắng say

chỉ nhớ một lần ánh mắt khơi
tình yêu thoáng nhẹ tới không lời
thơm tho sương đọng trên làn cỏ
tiếng thở muồn trùng lắng mướt môi

tiếng thở vào đời em trầm lạ
từ sông từ núi những ngày qua
mưa xanh huyền hoặc vùng thầm kín
dấu ấn hồng hoang thủy mặc pha

75.

THƠ SAY

thơ say đảo ngữ trong hồn
lưỡi tê ngọn rượu tình nồng đáy vơi
khát khao hạt cát chia đôi
tế bào phù thủy nâng môi ngọt ngào

tế bào ghép nối ngàn sao
trời cao lay sóng biển trào ngất men
cuối dòng chén ngọc tìm em
nước sông cạn thủy chung đêm muôn trùng

nước non cát bụi thất tung
bâng khuâng ngọn cỏ mất thung lũng vàng
dòng xưa tìm lại thời hoang
con chim việt điểu quên nam bỏ người

con chim úa cánh rũ rời
xuyên cơn túy lúy vọng lời hư ngây
bóng nghiêng dấu đổ thân gầy
buông rơi mật mã rụng say tỉnh còn

76.

NÂNG NÍU
MẶT TRỜI

tay thơm nâng níu mặt trời
ghép âm tiền định vào lời hư vô
mắt sâu ánh nắng hững hờ
ẩn hồn say vội ngẩn ngơ một chiều

ẩn hồn duyên nợ bạt phiêu
gần xa như thể cánh diều hoàng hôn
suối khô giọt nước rã mòn
hình trong tuyệt tác phải lòng hoang vu

hình trong thể xác viễn du
đất người bội bạc sương mù vĩnh trinh
thăm em một sáng bình minh
như dòng nước hẹn tâm linh về nguồn

như dòng nước mắt ứa buồn
thoát nơi tê dại thấm luồn trần gian
mân mê ngọn cỏ ân cần
vạt xanh tầm gửi giữa vầng trăng rơi

77.

NƠI KIA

gặp gỡ trần gian duyên vấn nợ
bóng trao ánh tụ dấu vết sơ
nơi kia ta đến ngàn năm đặng
viễn vọng một lần nắng tản mơ

nối bước quanh co chân gợi đá
cát vang bãi lặng tiếng hoàng sa
hồng hà nhạt máu lòng mây quặn
vết tích phong trần mưa vắng qua

chữ nghĩa đổi màu xanh lợt tím
càn khôn bé bỏng tối thay tim
cánh sương cô đọng thơm mùi tóc
ảo ảnh lân la mãi đắm chìm

kẻ trước người sau sao lỡ hẹn
chén anh chén chú nối tâm men
ta say tuý luý như ngào nghẹn
thách thức cố nhân thức trắng đêm

78.

MẮT EM

tôn vinh nhân loại

vô nhân loại
mà có như không
có những ai
chân cắt tay lìa
tê điếng dại
tình xưa nghĩa cũ
khép đêm mai

thơ kia
chưa viết xong đã lạnh
hơi thở hao mòn
bóng ngập thân
ngần ấy bao la
chôn vĩnh cửu
ánh nào thay được
mắt em đành

79.

VỊ THA

chắc nay thời tiết lạnh cùng
thân hương ngọn gió trập trùng tâm vơi
cắt chia không đứt nửa lời
nối từng buông thả vực trời rong rêu

sóng khơi tiền định cuối chiều
ướt môi giọt mặn giáo điều bâng quơ
nay mai câm lặng hững hờ
tình tan thơ bụi quặn bờ khói sương

thay vì mất mát đoạn trường
ta về khép mở vấn vương tận lòng
mỗi khi quên cả mênh mông
cố tìm ảo ảnh ngay trong vạn hình

nếu còn chưa gặp được mình
lên non hẹn lại bình minh đổi màu
mắt em nỗi nhớ còn sâu
thấy người trung thực lần đầu vị tha

80.

RỪNG NAY
LÁ TRỤI

kính tặng hiền nhân Phạm Ngọc Lũy
khi trở về “Bến Nước” Aquia Harbour

gió đi rồi gió lại về
thu qua rồi lại đông kề bến xưa
rừng nay lá trụi mây thưa
tuyết mai trắng phủ đất thừa hồn vơi

trường xuân sóng cũng ra khơi
tình người đứt đoạn nối môi trường hờ
tiếng cười khép vội bơ vơ
dòng phù du hẹn bâng quơ từng ngày

con đường người vắng sao đầy
lên non thấy vực hao gầy biển khô
dấu xưa thất lạc hư vô
đếm sương hạt ngọc hong thơ em cùng

mở lòng nắng nhuộm thủy chung
nước non rồi cũng một vùng nước non
gió đi rồi gió vẫn còn
xuân thu nghĩa tử mẹ tròn con vuông

81.

VỌNG HẠ

vọng hạ nắng xanh ngần tuyết lả
nụ cười em ngọt đẫm thân qua
quanh đây khép mở vầng tâm nghẹn
tiếng gọi miên triền môi ấm xa

nếu bước quá nhanh xin trở lại
buổi hoàng hôn thắm mới vừa phai
áo khuya em mặc còn vương lạnh
thơm ngát ân tình chưa láng lai

ẩn mật trần gian nguyên lối vắng
bài ca đáy vực bỗng thênh thang
chiều hôm bỏ ngỏ dòng trăng mượt
ướt cả chân trời mải miết loang

lãnh nạn ta ngây nhìn hướng lạ
đường đi khấp khểnh bóng lân la
mỗi kỳ nguyệt thực hồn vương toả
trùng điệp nước non bỗng khuyết nhoà

82.

MÙA XUÂN
NGƯỜI TỬ SĨ

trong đáy vắng ngóng đợi
tôi nghe người tử sĩ
dặn dò

tôi nghe anh thì thầm
không đầu hàng ngụy biện
sỉ nhục không than vãn
không từ bỏ niềm tin
không bội bạc chính mình
tôi nghe anh thủ thỉ
thâm tâm tôi chờ mong

hãy cho anh một ngày
cho anh thêm một đêm
để gạt khỏi tâm não
để tống khỏi huyết mạch
những ám ảnh thù hằn
những trò hề ngụy tạo

cho anh ngay một ngày
cho anh thêm một đêm
để yêu
và để thở
để uống cạn hơi say

cho anh ngay một ngày
cho anh thêm một đêm
để xem mặt trời mọc
để không thấy chiều sa

để anh quên nỗi khát
thay vì lệ mẹ già
tôi gửi anh nước tụ
từ đỉnh ngọn núi cao

để anh quên bớt đói
thay vì hạt hoang mang
tôi gửi anh cốt tủy
của hy vọng chan hoà

cho anh ngay một ngày
cho anh thêm một đêm
không để nghe chúng hét
mà để tuổi trẻ cười
và lời yêu thương mãi
trong ca tụng niềm vui

thời gian hãy quay lùi
không gian hãy dang tay
nhanh lên hãy dang mở

hãy cho thêm một giờ
hãy cho thêm một phút
nhanh lên hãy nhanh lên
dòng suối đời hấp hối
tản mạn trắng xoá vơi
hiên ngang trong lừng lẫy
cao siêu trong vẻ vang
cao siêu như dân tộc
dân tộc của hiển mơ
dân tộc của mong ước
của máu mủ đồng bào
quá khứ hiện tại mai
thời gian tôi dân tộc

xin anh hãy yên tâm
tôi không than khóc người
không kêu ca gào thét
không một lời nguyền rủa
tôi mượn gió ướp hồn
tôi mượn sao rọi sáng
cất tiếng hát kệ kinh
hoa thơm thân anh phủ
viễn miên bọc cát trường

tôi thấy anh nơi kia
trên đỉnh kim tự tháp
và từ đó bay lên
về hướng mây xa ngát

mây của tự do anh
mây của tự do tôi

[Chuyển ngữ Thơ Khóc Trần Văn Bá
“Le Printemps du Condamné”
Phương Anh, Paris, 1985]

83.

THÂN HỜ
VĨNH CỦU

je t’entends soupirer…

hồn thinh lặng làm sao ai biết được
giữa lầm than dân tộc vẫn cơ mang
nơi cùm biệt nhà giam hay vực tối
chỉ thì thầm với cõi chết trong lòng

chỉ mở miệng nhưng hơi vơi cạn tiếng
em nghe đâu lời dò dặn tù nhân
nhìn ta sống dù không còn trở lại
con đường trong vẫn mải miết mây vương

hãy cởi áo khoác thân hờ vĩnh cửu
tế bào sâu thịt rữa nát tâm gan
nay chí khí vẫn còn dư ấm cũ
kệ hoang mang có thấm thía đôi ngần

ta mải hẹn gặp non sông lần cuối
trước khi xa dù gửi xác nơi đây
ta còn nhớ đồi sương thơm môi ngọc
em đợi ta khép lại cánh thiên trường

84.

MẬT TÍM

thiền soi mật tím thơm muôn ngả
nước tụ vân hồng thủy trúc ca
ảo ảnh sơn hà hư thực nối
hồn nhiên huyền hoặc ý lân la

định tâm bản ngã kinh hoang dại
nhịp sóng thì thầm nhạc vãng lai
tiếng đập siêu hình buông dạ khúc
cánh vương bát ngát giấc miên khai

quanh co tầm gửi nhân từ tạm
trần thế mơ hồ vọng tưởng tan
thân kiếp cơ man nào ngập gió
đôi bờ sương hé nắng tràn lan

em về khép lại chân trời cuối
mạch sống khô dần cát cũng vơi
ngọn cỏ vu vơ nghiêng hẫng hụt
chiêu hồn nhân loại bóng hay người

85.

TRẦN GIAN
THỨC GIẤC

trần văn bá chết
tử sĩ bất diệt
việt nam sinh tồn

trần gian thức giấc lòng đêm đợi
văn vật đoạ đày nước vắng vơi
bá trọng anh em nguyền rủa hận
chết nơi xứ sở vẫn chơi vơi

tử chi khôi phục thanh danh bại
sĩ khí can trường úa nắng phai
bất chấp nguy cơ về đất hẹn
diệt tiêu ải nhục nhân từ mai

việt thương máu mủ hồn miên tạo
nam điểu tung bay vượt nhã tao
sinh muộn đẻ sau nhưng tới trước
tồn vong lý tưởng kết sinh trào

LƯU NGUYỄN ĐẠT



Xin đọc tiếp toàn bộ

NHƯ HOA

THƠ LƯU NGUYỄN ĐẠT
1999

Thi tập 1 [bài 1-29]

Thi tập 2 [bài 30-59]
Thi tập 3 [bài 60-85]

Binh Luận

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

Please use the unicode font.